Viết bài về ẩm thực làm sao cho ngon???

25/5/17
436
42
28
#1
Là một người có tâm hồn ăn uống, nên em rất hay tìm đọc cách chế biến các món ăn. Thế nhưng, em nhận ra rằng, hầu hết bài viết đều mô tả sơ sài nguyên liệu, cách chế biến để hấp dẫn người đọc. Thực tế, chỉ có hình ảnh mới kích thích họ, không phải con chữ.

MÓN ĂN CÓ THẬT NGON NHƯ CHỮ “NGON” TRONG BÀI VIẾT?

Em đọc hơn 100 bài viết và đa số các món trong bài đều bị lạm dụng quá nhiều từ “ngon”, “hấp dẫn”, “đặc biệt” nhưng người đọc lại chẳng hình dung ra được nó ngon thế nào, tại sao hấp dẫn và đặc biệt ở điểm gì. Người viết chỉ mô tả quá trình ra “lò” một món ăn nhưng thực tế, khách hàng khi đọc một bài viết ẩm thực, họ chẳng quan tâm đến điều gì ngoài câu hỏi: “TẠI SAO HỌ PHẢI NẾM THỬ MÓN ĐÓ?”

Câu trả lời: HÃY KHIẾN HỌ THÈM.

Để một bài viết ẩm thực trở nên hiệu quả, thay vì dùng quá nhiều tính từ trừu tượng thì chúng ta nên mở trí tưởng tượng của khách hàng bằng những từ tượng hình, tượng thanh.

Thay vì: “Món sữa trứng này là sự pha trộn giữa các nguyên liệu phổ biến như sữa, đường và lòng trắng trứng. Tuy nhiên, nhờ công thức pha chế đặc biệt nên món sữa trứng ở A đã lấy lòng được lượng lớn khách hàng bao năm qua.”

Ta có thể viết: “Chỉ với 3 nguyên liệu cơ bản: trứng, đường và sữa, A đã có thể tạo ra một món béo béo, thơm ngậy mũi, không ngọt gắt cuống họng nhưng vị lưu rất lâu ở đầu lưỡi. Món kích thích thị giác của thực khách bằng bề mặt mỏng, mịn, chút đàn hồi, có vẻ hơi xốp của sữa trứng và tan nhanh như bọt li ti ngay những giây đầu tiên vào miệng.”
---
Thay vì: “Ngỗng quay ăn ở đâu cũng ngon, nhưng để trọn vị nhất, hãy tới B. Một quán ăn nhỏ không có gì đặc biệt, nhưng miếng thịt ngỗng quay ở nhiệt độ chuẩn, gia vị trứ danh, hoàn hảo giữa phần thịt và phần mỡ sẽ khiến thực khách nhớ mãi.”

Ta có thể viết: “B nướng da ngỗng giòn rồm rộp nhưng vẫn giữ được độ mềm và dai đủ khiến du khách thưởng đến tận miếng thịt xé cuối cùng. Nước sốt công thức nhà trộn với nước mỡ chiết nhỏ giọt vàng ra từ ngỗng vừa được phết lên món, vừa được dùng làm nước chấm.”

Nếu anh, chị đọc lại các bài viết về ẩm thực của các cụ nhà văn xưa, mọi người sẽ thấy rằng, các cụ ấy chẳng bao giờ cần đến chữ ngon để miêu tả một món ăn ngon nhưng vẫn có thể khiến người đọc thấy ngon bằng cách hình dung ra nước canh sóng sánh, con tôm chín hồng: “Mùa nắng, ăn một bát, ra mồ hôi, gặp cơn gió nhẹ chạy qua mặt , qua lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát phở nóng, đôi môi tái nhợt chợt thắm tươi lại”.

(Trích Nguyễn Tuân).
 


Xem nhiều trong tuần

Thảo luận nhiều nhất

Thống kê diễn đàn

Chủ đề
24,349
Bài viết
26,617
Thành viên
89,841
Thành viên mới
gachviglacera

Thành viên trực tuyến