Tư duy chiến lược cấp độ tổ chức - Phần 2

PTDNV

Vỡ lòng
20/7/18
72
14
8
#1
Nếu chỉ biết người ta có cái gì, đang làm gì, khả năng chúng ta rơi vào cái bẫy bắt chước rập khuôn hoặc kỳ thị cách làm của người khác là rất cao. Đó là lúc chúng ta mất đi sự sáng suốt khi ra quyết định. Vậy nên cần phải biết:

2. Còn mình có gì ?

Người ngợm của quân mình thế nào ? Nhiều hay ít ? Tụi lính lác giỏi cái gì, dở cái gì ? Bao nhiêu đứa biết bơi ? Bao nhiêu đứa có sức khỏe đạt mức trâu bò ? Bao nhiêu đứa có đầu óc ? Có chấn thương không ? Tinh thần thế nào ? Bao nhiêu đứa có tố chất làm chỉ huy và tướng lĩnh ? Quân lương đủ để đánh trận trong bao lâu ? Có thể vừa đánh vừa sản xuất quân lương không hay phải dứt điểm liền ? Ai đang là đồng minh đáng tin cậy ?

Trong kinh doanh, liệu chúng ta hiểu rõ được bản thân mình, đội ngũ của mình, đối tác của mình, tài chính của mình bao nhiêu trước khi hoạch định chiến lược ? Rất nhiều chủ doanh nghiệp, đặc biệt 99% Startup mới sẽ nói "Hiểu rất rõ" vì bị HOANG TƯỞNG. Cái chết của doanh nghiệp xem như đã được báo trước. Không cần phải nói ở đâu xa, chỉ cần quan sát Startup đi gọi vốn là thấy ngay; phần lớn đều ú ớ khi bị nhà đầu tư chất vấn hoặc trả lời mọi thứ rất chung chung và cảm tính; không phải vậy thì sẽ nổ vang trời về cái ý tưởng, về công ty của mình. Chủ doanh nghiệp khi quá sướng, quá cảm tính sẽ mất đi khả năng phán đoán chính xác "bản thân đang thật sự ở đâu". Sau đây là một số lỗi thường gặp của Startup khi nhìn nhận bản thân :

- Giả định hoăc nhìn nhận sai về năng lực của đội ngũ; cho rằng người này được việc, người kia không được việc dựa trên cảm xúc cá nhân của mình đối với nhân viên. Nhận định sai, sẽ sai hết phần phía sau khi hoạch định và triển khai chiến lược. Hoặc là mất người, hoặc là sắp xếp sai chỗ nên mọi thứ rối tung lên mà kết quả vẫn không đạt được.

- Quá mộng mơ về ý tưởng và cho rằng ai cũng sẽ cần sản phẩm, dịch vụ của mình; thị trường thì rất tiềm năng và màu mỡ,...

- Không có lợi thế cạnh tranh mà tưởng là có rồi. Những câu nói thường gặp là "Sản phẩm của anh/chị rất là tốt so với chỗ khác, giá cả rất cạnh tranh, mẫu mã rất đẹp, đội ngũ trẻ - khỏe - năng động - giàu ý tưởng, ....". Toàn là những câu nói rất chung chung và cảm tính; khách hàng hoàn toàn không đo lường hay cảm nhận được. Khách hàng có thể phản bác lại ngay "Đứa nào chả quảng cáo hàng của nó rẻ hay đẹp nhất, đội ngũ của anh năng động kệ anh chứ liên quan gì đến tôi". Xong phim, hết bán.

Ví dụ như bạn kinh doanh trong lĩnh vực giáo dục, là lĩnh vực rất khó để kiểm chứng chất lượng, rất khó để khách hàng thấy phù hợp hay không trước khi tham gia khóa học; không chỗ nào dám đảm bảo 100% cho người học về mức độ hài lòng; bạn đưa ra thông điệp "Hoàn tiền 100% sau 2 ngày học nếu cảm thấy không hài lòng bất kể lý do là gì"; đó mới là lợi thế cạnh tranh. Rất rõ ràng, khách hàng thích và nhận thấy ngay giá trị. Tuy nhiên sẽ không còn là lợi thế cạnh tranh nữa nếu nhiều đối thủ cũng chơi liều và làm như bạn.

Hoặc bạn đang kinh doanh trong lĩnh vực Digital Marketing, nơi mà có quá nhiều công ty cũng đang giúp đối tác quảng cáo sản phẩm qua facebook, google làm cho khách hàng không biết nên chọn đơn vị nào là phù hợp. Họ thừa biết những lời cam kết như "Chắc chắn sẽ ra đơn, cam kết lượng tương tác,..." là lời bịp bợm, hoặc thủ thuật trấn an tâm lý, hoàn toàn không đáng tin thì bạn làm gì để có lợi thế cạnh tranh ? Một công ty X trong ngành tuyên bố "Chúng tôi có cơ sở dữ liệu được phân tích rất sâu về hành vi và tâm lý của hơn 6 triệu người VN lần đầu tiên sở hữu một căn nhà nên hoàn toàn hiểu khách hàng tiềm năng của các bạn thật sự muốn điều gì, muốn nghe thông điệp gì, họ sẽ ra quyết định vì điều gì là chủ yếu. Do đó nếu chọn chúng tôi là đơn vị đồng hành, các bạn sẽ không bị rơi vô tình huống lãng phí tiền quảng cáo, kết quả thì tiền mất tật mang. Đây chính là lợi thế cạnh tranh trong ngành. Rất khó để bắt chước và mang lại sự yên tâm cho khách hàng ngay lập tức.

Nồi đồng cối đá từng là lợi thế giúp Nokia thống lĩnh thị trường. Tuy nhiên về sau, tâm lý và hành vi của khách hàng thay đổi; khi tiêu chí sang chảnh, mẫu mã đẹp, chụp hình ngon được đưa lên hàng đầu; thì "Bền" không còn là lợi thế cạnh tranh nữa. Nokia đã bám chặt vào thành công trong quá khứ quá lâu mà không thay đổi. Thế là Tèo. Nói cách khác, khi khách hàng đã không thích thì lợi thế cạnh tranh không còn là lợi thế cạnh tranh nữa. Trừ khi lợi thế cạnh tranh không phải là thứ thể hiện ra bên ngoài cho khách hàng thấy như Tiền, Mối quan hệ hay Văn Hóa Doanh Nghiệp.

Tình trạng cá lớn nuốt cá bé, lấy thịt đè người, quan hệ với chính phủ, ỷ có tiền mạnh nên bán phá giá cho đối thủ chết queo hết để lấy thị trường là ví dụ rất rõ ràng của việc sử dụng "Tài chính hay mối quan hệ" làm lợi thế cạnh tranh. Dù rất ghét bọn mất dạy quan hệ với chính phủ mua rẻ đất của dân, chiếm lấy rồi bán lại với giá cắt cổ nhưng không thể phủ nhận đây là thực tế. Chỗ này nói ít, không lại lạc qua chính trị.

Nguồn lực con người và văn hóa doanh nghiệp cũng sẽ tạo ra lợi thế cạnh tranh và đây là thứ rất rất kho bắt chước, nếu không muốn nói là không thể. Hãy cứ nhìn cách Thế Giới Di Động lấy lòng khách hàng qua cách hành xử của đội ngũ thì biết ngay. Nhiều doanh nghiệp cũng bắt chước đào tạo đội ngũ như vậy nhưng không thể đạt được kết quả, không thể tạo ra lợi thế cạnh tranh được vì thiếu hệ thống nên không tạo ra sự đồng bộ, chỗ làm tốt chỗ không. Chưa kể sếp đối xử với nhân viên như Shit thì làm sao nhân viên đối xử tốt với khách hàng được mà đòi bắt chước. Những mĩ từ như "Đội ngũ chúng tôi rất sáng tạo" chả giúp gì cho việc tạo ra lợi thế cạnh tranh nhưng chỉ cần thay đổi một chút "Chúng tôi có thể tạo ra 3 mẫu thiết kế cho bất kỳ khách hàng nào trong vòng 2 tiếng đồng hồ nhờ đội ngũ sáng tạo" là thành lợi thế cạnh tranh ngay (nếu chưa ai làm được). Giá trị tạo ra từ đội ngũ mới là lợi thế cạnh tranh chứ không phải là mỹ từ. Đó cũng là lý do cách đây không lâu có một công ty xuất nhập khẩu tuyển Manager với yêu cầu rất đặc biệt là "Có mối quan hệ thân thiết với hải quan để giúp công ty nhập hàng êm ái với chi phí bôi trơn ít nhất". Điều gì xảy ra nếu bạn đang làm việc trong ngành và có một bộ sậu làm được điều này ngon lành cành đào. Chắc hẳn tụi buôn lậu sẽ gọi cho bạn ngay lập tức, khỏi cần đi bán.

Tóm lại lợi thế cạnh tranh phải là thứ rất rõ ràng, khách hàng mục tiêu cực kỳ quan tâm, đối thủ không thể bắt chước được hoặc nếu được thì rất lâu hoặc rất tốn tiền. Những gì bạn đang nhận định là lợi thế cạnh tranh có còn là lợi thế nữa không ?

- Tài chính của bạn duy trì được bao lâu trước khi công ty kiếm được tiền. Đây cũng là thứ nhiều chủ doanh nghiệp lơ tơ mơ nhất. Rất nhiều người không thèm tính toán tiền dự phòng vì cứ cho rằng sản phẩm tốt là bán được ngay hoặc có tính toán những không tới vì thiếu kiến thức. Vậy là doanh nghiệp hoạt động được vài bữa là chết vì thiếu tiền.

- Lỗi nặng nhất trong phần định vị chỗ đứng của mình - HOANG TƯỞNG VÀ TỰ SƯỚNG VỀ NĂNG LỰC CÁ NHÂN của chủ doanh nghiệp. Tôi là người giỏi nhất công ty, Tôi không cần phải học hỏi gì thêm, .... Lỗi này làm cho chúng ta dễ dàng thể hiện rất nhiều hành vi xấu ra ngoài, tự động biến mình trở thành cái gai trong mắt người khác, người giỏi không muốn hợp tác, chỉ có đám nịnh thần hoặc đâm sau lưng vây quanh. Hãy tỉnh táo để nhận định đúng bản thân của mình giỏi cái gì, dở cái gì, cần cải thiện cái gì. Ngạo mạn sẽ sớm chết. Lên google search đi, bạn sẽ thấy có hàng trăm ngàn doanh nghiệp đã đi Tong, hoặc nhà sáng lập bị đá khỏi công ty chỉ vì Hoang Tưởng, Ngạo Mạn, Không Coi Ai Ra Gì.

Biết người, biết ta một cách kỹ lưỡng gần như đã giúp chúng ta biết nên làm gì và không nên làm gì. Tuy nhiên vẫn còn 2 yếu tố rất quan trọng trước khi bắt tay hoạch định chiến lược tổng thể.

3. Chiến địa ở đâu ?

Gia Cát Lượng đã chiến thắng Tào Tháo trong trận Xích Bích với nguồn lực ít hơn, Hannibal đã giúp Carthage chiến thắng đội quân La Mã hùng mạnh chỉ với quân số bằng một nửa chỉ vì biết cách lựa chọn và tận dụng hiệu quả địa thế. Bạn sở hữu 100 thủy quân thiện chiến vẫn có thể chiến thắng 1000 bộ binh nếu chọn đánh trận trên sông hay biển. Và ngược lại nếu đánh nhau trong rừng, với số lượng quân áp đảo, bạn vẫn sẽ thua sấp mặt khi quân địch chơi du kích hiệu quả.

Trong kinh doanh, địa hình không chỉ là vị trí kinh doanh mà còn gồm Phân Khúc Khách Hàng và Khách Hàng Mục Tiêu. Nhiều doanh nghiệp biết mình, biết ta nhưng chọn sai phân khúc khách hàng, chọn sai khách hàng mục tiêu nên đã dẫn đến chọn sai địa bàn và lên đường mạnh giỏi.

Khi đặt câu hỏi "Khách hàng của anh/chị là ai ?" Nhiều chủ doanh nghiệp vỗ ngực tự hào "Tất cả mọi người đều là khách hàng của tôi vì ai chả có nhu cầu làm đẹp, ai chả có nhu cầu khỏe mạnh, ai chả có nhu cầu được vay vốn, ông nào chả muốn ăn rau sạch,.....". Xét trên phương diện tổng quan về nhu cầu thì điều này là đúng, tuy nhiên khẩu vị, túi tiền của mỗi người lại khác nhau. Cùng nhu cầu làm đẹp, có người muốn trắng hơn, có người muốn trẻ hóa, có người muốn có tác dụng liền, có người muốn an toàn. Cùng nhu cầu khỏe mạnh, có người thích sử dụng thực phẩm bổ sung & vitamin, có người thích mát xa xoa bóp, có người thích thể thao,...Do đó, cùng một nhu cầu, mỗi người sẽ chỉ có hứng thú với một vài loại sản phẩ, hay dịch vụ nhất định do thói quen, do trải nghiệm riêng của từng người. Chưa kể sự khác nhau trong giới tính, vùng miền, khả năng chi trả, .... cũng đã tạo ra rất nhiều tư duy và hành vi mua sắm hoàn toàn khác nhau mà một loại sản phẩm hay dịch vụ nào đó không thể đáp ứng hết được. Nói cách khác "Ai cũng là khách hàng của tôi" sẽ đồng nghĩa với "Tôi chẳng biết ai là khách hàng của mình". Đây là sai lầm đầu tiên, chủ doanh nghiệp không hề có phân khúc khách hàng và chân dung khách hàng mục tiêu rõ ràng. Điều này cũng giống như khi bạn hành quân đi đánh trận mà không hề biết chiến trận ở đâu, mục tiêu ở đâu, địa hình thế nào. Vậy thì cắt cử loại quân nào cho phù hợp hay chuẩn bị quân lương thế nào để chiến đấu ? Thua là cái chắc.

Sai lầm thứ hai là nhận định sai phân khúc và khách hàng mục tiêu của mình. Điều này cũng tương tự việc có bản đồ trận địa trong tay nhưng không biết cách đọc hoặc cầm lộn bản đồ giả. Phần lớn Startup đều mắc phải lỗi này vì 2 lý do. Lý do thứ 1 là "Không biết mình, biết ta" nên định vị bản thân sai, dẫn đến chọn phân khúc và khách hàng mục tiêu sai. Lý do thứ 2 là mắc kẹt trong trải nghiệm cũ rất cảm tính nên chọn phân khúc và khoanh vùng khách hàng mục tiêu quá rộng. Trả lời cho câu hỏi "Khách hàng mục tiêu của anh/chị là ai ?" , đa số Startup ít mơ mộng hơn nói "Đó là những người có tiền, có độ tuổi từ 30 - 55 tuổi, có nhu cầu" thay vì nói "Ai cũng là khách hàng của mình". Tuy nhiên khoanh vùng này quá rộng, và càng rộng thì càng khó bắn trúng mục tiêu. Ví dụ như mẩu tin "Cần tìm một người phụ nữ cao khoảng 1m55 - 1m6, tóc dài, đi lạc tại Sài Gòn trong khoảng 17 - 21h tối hôm qua"; với khoanh vùng như vậy, liệu bạn có tìm được không ? Nhiều chủ doanh nghiệp đang làm điều này khi khoanh vùng khách hàng mục tiêu. Và khi loay hoay trong một trận địa quá rộng lớn, trước khi bị tiêu diệt bởi đối thủ, Startup đã chết vì kiệt sức (Quảng cáo nhiều, Sales nhiều mà bán không được; định vị sai nên lấy sai chủng loại hàng hóa không hợp với khách hàng mục tiêu nên tồn kho nhiều dẫn đến hết tiền sớm,...).

Biết người, biết ta, biết trận địa xem như đã có Địa Lợi và Nhân Hòa; điểm cuối cùng cần biết trước khi hoạch định chiến lược là Thiên Thời. Đó chính là:

4. Xu hướng.

Hitler lẽ ra đã không thua trong cuộc chiến "Vệ Quốc Vĩ Đại" với Hồng Quân Liên Xô trong mùa đông 1941 - 1942 nếu thời tiết vẫn ổn định như mọi năm. Khi gần như tất cả mọi thứ đang ủng hộ quân Đức cả về Địa lợi lẫn Nhân hòa, thì thời tiết đột nhiên thay đổi. Và đó là một trong những mùa đông lạnh khủng khiếp nhất trong lịch sử Nga. Một người lính Đức đã viết lại trong nhật ký của mình “Một đợt giá lạnh tràn tới vào ngày 7/11 mang đến cả thuận lợi cũng bất lợi. Chúng tôi có thể tiếp tục di chuyển, nhưng lại chết cóng vì vẫn không có quần áo mùa đông để mặc”. Sự chuẩn bị của Hitler trước đó hoàn toàn không đủ khi mất đi Thiên Thời.

Đã có rất nhiều doanh nghiệp thành công nhờ sự ủng hộ của Thiên Thời, nhiều người cho rằng họ gặp vận may. Thật ra những doanh nghiệp này có chủ doanh nghiệp tầm nhìn rộng và xa để thấy rõ xu hướng, thấy rõ sự thay đổi của thời cuộc và nắm bắt chính xác thời điểm đó. Số doanh nghiệp vô tình rơi vô đúng thời điểm này và trở nên lớn mạnh rất ít. Lướt ván thì kha khá, nhưng không bền vững vì chỉ phụ thuộc vào yếu tố may mắn.

Có lẽ những lĩnh vực đầu tư tài chính (vàng bạc, chứng khoán) & đầu tư bất động sản, chúng ta sẽ dễ nhận thấy nhất tác động của xu hướng. Tuy nhiên không nhiều chủ doanh nghiệp Startup có khả năng nắm bắt đúng xu hướng, một số bị lừa do gặp thông tin giả rất nhiều. Nguyên nhân lớn nhất là do chỉ cắm đầu làm việc mà không quan tâm đến chính trị hay thời sự vì cho rằng không liên quan. Trong khi đó, chỉ cần giá xăng dầu hắt hơi một cái thì tất cả mọi thứ leo thang theo, tâm lý hành vi của người tiêu dùng thay đổi. Rồi cái luật an ninh mạng khỉ gió vừa được thông qua một cách bẩn thỉu là cái sàn chứng khoán đỏ ngay. Ở đó mà không liên quan. Chết là đúng. Một số người quan tâm đến chính trị và thời sự thì quá cả tin vào truyền thông nhà nước nên bị dính phải thông tin giả. Họ không biết rằng những thông tin đó đưa ra để phục vụ cho lợi ích nhóm. Khi không nắm bắt đủ thông tin hoặc tiếp nhận thông tin sai lệch, bạn chắc chắn không nắm bắt kịp xu hướng hoặc là bị lừa. Dù thế nào thì khả năng lãnh đủ là rất cao.

Đọc đến đây nhiều người tham gia các câu lạc bộ chia sẻ sách truyền cảm hứng, các thanh niên đa cấp chưa có trải nghiệm và bị lậm bởi các chương trình đào tạo không tới nơi tới chốn sẽ nói "Sao có rất nhiều người giàu và thành công trên thế giới khuyên rằng bớt coi tin tức, bớt coi thời sự vì tốn thời gian, chẳng giúp ích gì cho kinh doanh". Họ nói vậy vì họ đã xây dựng cho mình một mạng lưới cung cấp thông tin đáng tin cậy. Họ có hẳn một đội ngũ tình báo và gián điệp được rải đi khắp nơi rồi. Còn chúng ta, chủ yếu là con nhà nghèo vượt khó, có điều đó không ? Nếu chưa đủ rada, hãy quan tâm đến tin tức thời sự & chính trị. Tuy nhiên hãy nghe nhiều chiều và tập phân tích. Bớt ngây thơ và cả tin, bớt cố chấp và có suy nghĩ kiểu "Báo đó phản động lắm". Làm kinh doanh hãy thực tế vì không biết thằng nào phản động hơn thằng nào đâu.

Khi biết rõ bản thân và đối thủ, hiểu rõ khách hàng mục tiêu của mình đến chân tơ kẽ tóc, nắm bắt được xu hướng, chủ doanh nghiệp tự khắc biết ngay cần phải làm gì để phát huy tối đa lợi thế cạnh tranh của mình. Nên né tránh đối đầu trực tiếp hay tấn công trực diện ? Nên trụ lại thành thị hay rút về nông thôn ? Nên liên minh với đối thủ hay tiêu diệt triệt để ? Nên bỏ bớt thị phần để gia tăng lợi nhuận ? Nên tăng đầu tư cho phần nào, cắt giảm ngân sách cho phần nào ? Nên ưu tiên đẩy mạnh xây dựng thương hiệu hay tập trung lấy số trước ?

HÌNH ẢNH LIÊN TƯỞNG: Bộ bài Tây 52 lá.

Điều gì xảy ra nếu chúng ta biết rõ luật chơi và thấy hết bài của đối thủ. Xác suất chiến thắng sẽ cao hơn rất nhiều. Nếu bài của chúng ta xấu hơn thì làm thế nào để có cơ hội chiến thắng cao nhất.

- Tâm lý chiến: Thả xì, heo loạn xạ để làm hoa mắt đối thủ. Cách này hữu hiệu khi gặp đối thủ tâm lý yếu và non cơ.

- Đổi luật chơi hợp với quân bài trên tay. Thay vì chơi Tiến Lên, có thể đổi qua Binh Xập Xám. Điều này cũng giống như việc chúng ta linh hoạt thay đổi địa bàn, thay đổi phân khúc khách hàng, thay đổi chương trình khuyến mãi,...để kéo đối thủ vào khu vực chúng ta phát huy tối đa lợi thế cạnh tranh còn họ thì bị suy yếu. Đã chia bài rồi thì không thể thay đổi luật chơi được, nhưng kinh doanh thì cho phép làm điều đó.

Vậy thì rõ ràng để thắng được nhiều tiền nhất, người chơi (chủ doanh nghiệp) sẽ biết ván nào nên buông, nên giả thua để đối thủ coi thường và sa bẫy; biết nên chọn chỗ ngồi như thế nào là phù hợp nhất (cho đối thủ ngồi quay lưng lại tấm gương để thấy bài, cho ngồi ở chỗ không có chỗ dựa để nhanh mệt mỏi và mất tập trung,...). Đó là sự chuẩn bị và hoạch định chiến lược tổng thể. Trong từng ván bài sẽ thay đổi cách ra bài tùy vào cách đánh của đối thủ, đó là chiến thuật. Còn kỹ năng chơi nhiều loại bài khác nhau hoặc biết cách sử dụng 5 - 7 đứa phụ tá, mỗi đứa chơi cực hay một loại để phụ giúp chính là năng lực triển khai chiến lược của chủ doanh nghiệp.

Đến đây chắc hẳn mỗi người đều thấy được rằng một chiến lược hiệu quả đòi hỏi rất nhiều thành tố, không có cái nào giống cái nào tùy thuộc vào Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hòa và kỹ năng triển khai của chủ doanh nghiệp. Những chiến lược mẫu hoàn toàn là để tham khảo, và chỉ có thể ứng dụng triệt để khi vô tình trùng khớp với hiện trạng; mà điều này rất hiếm. Đó là lý do một chiến lược mới thường được lồng ghép bởi nhiều nhiều chiến lược cũ khác nhau. Cũng giống như khi nấu ăn, có thể là chừng đó nguyên liệu nhưng chỉ cần gia giảm và phối hợp các loại nguyên liệu và cách nấu khác nhau thì đã thành một món mới ngay. Còn ngon hay không sẽ tùy khả năng cảm vị của người nấu (chủ doanh nghiệp) và có đúng gu của thực khách (khách hàng tiềm năng) hay không nữa.

ỦA, VẬY THÌ CẦN GÌ CỐ VẤN ? HÓA RA LÂU NAY BỊ BỌN CHUYÊN GIA DỎM LỪA ĐỂ ĂN TIỀN CMNR !!!

Cũng không hẳn, vì nếu may mắn thì bạn đang kết nối với chuyên gia xịn đúng nghĩa. Nên trước khi khóc hay cười, những tiêu chuẩn bên dưới sẽ giúp bạn đánh giá rõ ràng nên học ai và không nên học ai:

- Chuyên gia dỏm hay thầy dùi thích khuyên cái này, cái kia, đưa ra giải pháp ngay lập tức trong khi chưa hề biết đối thủ của bạn là ai, bạn đang ở đâu, khách hàng mục tiêu của bạn là gì, trận địa ở đâu. Họ dựa trên chút ít trải nghiệm cá nhân, thậm chí có ông Tiến Sĩ kia đi dạy tùm lum, dạy về tái cấu trúc doanh nghiệp, dạy về phát triển nhân sự trong khi không điều hành một công ty nào hết. Kiến thức thì sai be bét và cóp nhặt tùm lum.

- Chuyên gia dỏm thường thích PR cá nhân rầm rộ theo hướng khoe mẽ bản thân thay vì hướng đến kết quả của học viên. Nào là diễn giả số 1, nào là bằng Tiến Sĩ, nào là du học chỗ này chỗ kia. Lượng Like trên Fan Page rất khủng để đánh lừa tụi nhỏ, nhưng thực chất là đi mua like. Chỉ cần bỏ ra 50k là có đến 4000 likes rồi, nên để có vài trăm ngàn likes chỉ là chuyện nhỏ. Nhiều người thấy lượng likes khủng thì nghĩ là ông này, bà này ngon lắm nên đăng ký học.

- Chuyên gia dỏm hay cam kết láo toét: Nhân 2, nhân 5, nhân 10 doanh số chỉ sau 2 ngày huấn luyện (Các ông dạy Sales). Đảm bảo kiếm lời 20% trong các thương vụ giao dịch (Các ông dạy đầu tư). Cam kết ra đơn (Các ông dạy Marketing hoặc chạy quảng cáo thuê). Xin lỗi chớ các ông cam kết được như vậy sao các ông phải đi dạy để lấy vài đồng lẻ. Đã từng gặp một ông mở miệng ra cam kết chạy Ads ra đơn hàng nhưng khi hỏi "Vậy thay vì ký hợp đồng như bình thường, cứ mỗi sản phẩm anh chạy ra đơn sẽ chiết khấu cho anh 10% nhé, ra bao nhiêu đơn thì gửi anh bấy nhiêu". Kết quả là chuyên gia lập tức bấm nút biến.

- Bài viết được up lên fanpage của chuyên gia dỏm phần lớn là copy, xào nấu lại. Nếu là tự viết thì không đủ sâu, đọc kỹ là thấy liền.

- Chuyên gia dỏm bán chương trình chữ HOW, nhưng suốt buổi nói chuyện chủ yếu nói về chữ WHY, còn chữ HOW thì rất sơ sài và hay gào lên theo kiểu "Bạn có muốn trở nên giàu có không ? Bạn muốn sở hữu những thứ giúp bạn kiếm tiền ngay cả khi đang ngủ không ? Hãy quay sang người bên cạnh Hifi và nói to Tôi Muốn". Hifi cái con khỉ mốc.

- Chuyên gia XỊN không bao giờ đưa ra giải pháp ngay mà sẽ đặt câu hỏi để bạn tự nhận thấy Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hòa của bạn đang như thế nào; đâu là nút thắt cổ chai (Nguyên nhân cốt lõi) làm cho bạn bị kẹt lại. Sau đó mới là gợi ý về giải pháp. Ví dụ như đội ngũ của bạn mất động lực, chuyên gia dỏm sẽ đề xuất ngay chương trình "Tăng động lực" cho đội ngũ rồi yêu cầu bạn cho đội ngũ đi học để tăng động lực. Chuyên gia xịn sẽ đặt câu hỏi để bạn tự biết chính xác nguyên nhân cốt lõi trước rồi mới đề xuất bạn giải quyết cái gai đó. Giải pháp cho nguyên nhân là do chính sách lương bổng chưa tốt sẽ phải khác với do đội ngũ quản lý cấp trung không biết cách giao tiếp. Hoặc ví dụ như bạn hỏi muốn viết Content hay để quảng cáo cho dòng mỹ phẩm mới, sau khi hỏi xong những thông tin cần thiết, họ sẽ chỉ cho bạn Logic viết Content đúng để thu hút khách hàng mục tiêu, chỉ bạn cách đo lường và điều chỉnh để ngày càng phù hợp chứ không bao giờ đưa ra ngay một bài mẫu rồi nói bài đó hay, sẽ hiệu quả.

- Chuyên gia XỊN không cam kết kết quả như kiểu chuyên gia lừa đảo vì họ chỉ là tư vấn ngoài, còn bạn và đội ngũ mới là người triển khai. Họ biết rằng chiến lược hay, nhưng giao bài vô tay mơ hay người mới thì đâu thể thắng liền. Sự thay đổi năng lực của người chơi bài cần thời gian. Chưa kể đã là người thì phải có cảm xúc, vẽ ra chiến lược nhưng tâm trạng đang không tốt thì vẫn ra quyết định sai như thường.

- Trong trường hợp Startup không đủ nguồn lực và muốn thấy kết quả liền thì sao ? Điều này cũng giống như một người bị mất căn bản về tiếng Anh trầm trọng và muốn đạt IELs 7.0 trong vòng 5 tháng. Chuyên gia dỏm sẽ hứa lấy hứa để chủ yếu để thu được tiền và học viên chắc chắn sẽ mất tiền ngu. Chuyên gia XỊN sẽ cho học viên thấy rõ lộ trình dựa vào hiện trạng để đạt kết quả cuối cùng và gạch đầu dòng những việc cần làm, những kết quả học viên sẽ thấy được sau từng chặng nếu cam kết thực hiện đúng. Nghĩa là vẫn cho học viên thấy kết quả nhưng không cam kết bậy. Họ biết rằng kết quả sẽ đến từ hai phía, phụ thuộc vào hiện trạng và hành động của học viên nữa. Họ không bao giờ cam kết cái kết quả phi lý do chủ doanh nghiệp đưa ra.

- Chuyên gia XỊN làm truyền thông bằng cách tạo ra giá trị chứ không bao giờ hô hào "Tôi là diễn giả số 1". Chỉ có bọn thùng rỗng, chụp giật mới kêu to thế.

TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI VẪN BỊ LỪA ?

- Chưa đọc bài này nên không hình dung được các thành tố giúp hoạch định chiến lược là gì. Tưởng chiến lược là cái gì cao siêu lắm nên bị mị bởi những câu chuyện kể về chiến lược rất hấp dẫn. Khổ nỗi chuyên gia dỏm phần lớn kể chuyện hay. Thế là tưởng họ giỏi.

- Tư duy ngắn hạn và ham rẻ. Muốn làm ít, đầu tư ít mà có ăn nhiều nên bị dụ bởi lời cam kết đường mật. Gần đây có khá nhiều bạn share thông tin của một chương trình huấn luyện vì cái tâm lý này. Ông chuyên gia quảng cáo một khóa học bán hàng 2 ngày giúp nhân 2, nhân 5 lần doanh số. Khóa học hoàn toàn miễn phí, chỉ cần like, comment và share trên tường. Nghĩ sao bí kíp tăng 5 lần doanh số mà miễn phí. Thế là mắc lừa và PR cho ông chuyên gia dỏm. Cái tin đó lại hút đám ham rẻ, ham miễn phí mà thích có kết quả. Cứ thế nhân rộng và bị dắt mũi mà không biết.

- Tự cho là mình giỏi, mình ngon, không chịu nâng cao năng lực. Đến khi bị tắt thì chới với và muốn học cái gì giải quyết được ngay, Càng lười, càng tự mãn, kiến thức càng ít thì càng bị lừa thôi.

HẬU QUẢ LỚN NHẤT KHI BỊ LỪA BỞI CHUYÊN GIA DỎM LÀ GÌ ?

Không phải là tiền học phí mà là kết quả kinh doanh. Cái đó lớn hơn gấp nhiều lần. Học xong, làm sai, giảm doanh thu, mất chi phí cơ hội, thế là phá sản.

TẠI SAO HOẠCH ĐỊNH CHIẾN LƯỢC TỐT MÀ KINH DOANH VẪN KHÔNG KHẢ QUAN ?

- Vì chỉ có vẽ ra mà không hành động.

- Vì không chịu thay đổi bản thân, đổ lỗi cho người khác. Nhiều chủ doanh nghiệp chết vì không nhận ra bản thân yếu kém chính là nút thắt cổ chai, vẫn tự cho mình giỏi. Nhiều người nhận ra nhưng cái Tôi quá lớn nên tự ái và không sửa.

- Vì đối xử bạc với đội ngũ và những mối quan hệ xung quanh. Chủ doanh nghiệp là người hoạch định chiến lược; đội ngũ, cộng sự, nhiều khi có cả nhà cung cấp là người giúp chủ doanh nghiệp triển khai chiến lược. Bạc với họ, họ không chơi nữa, không làm hết sức hoặc đâm sau lưng thì chết là đúng rồi. Hãy tưởng tượng bạn đang là tướng quân ngoài chiến trường mà quân lính không muốn chiến đấu vì bạn, đứa thì phản, đứa thì làm nội gián, đứa thì sắp đào ngũ thì chiến đấu cái nỗi gì nữa.

Phần cuối sẽ là những câu chuyện thực tế trên thương trường kể về các chiến lược hay để mọi người tham khảo và ứng dụng cho doanh nghiệp của mình.

Còn nữa...

Đọc thêm bài: Tư duy chiến lược cấp độ tổ chức - Phần 1.

(NGuyen Thanh Phong - PTDNV)
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Sôi động

Donate

Thống kê diễn đàn

Chủ đề
19,178
Bài viết
20,995
Thành viên
89,392
Thành viên mới
NhanVT01

Thành viên trực tuyến