Khi nào quản lý cấp trung mất quyền lực?

QTVKN

Lớp 4
5/7/17
509
41
28
#1
Cấp quản lý sales bắt đầu hình thành nhiều mức ở một công ty có tình hình kinh doanh khấm khá và mở rộng ra nhanh chóng. Từ thấp lên cao, các quản lý chia sẻ quyền lực và trách nhiệm cùng đội ngũ phía dưới. Chỉ một chút sơ xẩy không để tâm trong bố trí hệ thống nhân sự này, họ sẽ bị mất quyền lực và không thể triển khai đúng mong đợi của sếp. Cách giao quyền và cách vận hành sau đó thường sẽ làm cho quản lý cấp trung có thể lụi tàn! Có một số nguyên nhân cơ bản sau:

Khi sếp to hơn thọc hẳn vào công việc: Chuyện “câu pháo” này làm mất uy của quản lý và họ trở thành bù nhìn. Đau đớn nhất là họ bị nhân viên ở dưới coi thường vì nhân viên tha hồ được làm việc với sếp không cần phải thông qua quản lý cấp trung.

Khi sếp “tạo điều kiện” nhưng chỉ bằng mồm mà không bằng luật hay văn bản cụ thể. “Em còn trẻ, có năng lực, cứ mạnh dạn mà làm, anh ủng hộ!” Tuy vậy anh ấy không ra văn bản nên chả ai nghe cả, vì người ta không thấy rõ ràng và anh quản lý cũng chả dám làm gì ngoài chuyện nói. Nhân viên nghe thì nghe không nghe thì không có chế tài gì để phạt. Cái này nó giống như luật nước ta, quy định không được làm công ty ở nhà chung cư, nhưng không có chế tài nên kể cả có bắt được làm biên bản cũng chỉ là nói cho vui! Và vẫn có nhiều công ty hiện giờ đang hoạt động trong các căn chung cư!


Khi sếp có quan hệ đặc biệt với một thành viên trong đội và họ thông qua sếp chứ không qua quản lý. Chỉ một người như vậy thôi, có thể là anh em nhà sếp, tệ hơn là người yêu của sếp, thì quản lý như con đại bang bị cắt cánh! Vì đối tượng đó chỉ cần có ý kiến, khẩu cứ vô bằng là anh em sẽ theo người đó chứ không theo quản lý cấp trung.

Khi Quản lý chỉ được quy định công việc chung chung không rõ ràng. Chắc các anh/chị sẽ ngạc nhiên, nhưng từng có công ty tôi biết tuyển Giám đốc vào. Buổi đầu tiên đi làm, Giám đốc muốn biết công việc cụ thể cần triển khai, Tổng Giám đốc nói: “Anh cũng không rõ, em tự liệt kê việc của mình đi, rồi anh phê duyệt!”. Cái kiểu giao việc này đồng nghĩa với chuyện nếu sau đó làm sai thì Tổng Giám đốc sẽ phê bình Giám đốc và Giám đốc thì chả biết dựa vào đâu mà thanh minh cho những việc mình làm.

Khi Quản lý chỉ biết theo một chiều, rắn hoặc mềm: Bạn đã từng gặp quản lý nào chỉ biết hò hét đe nẹt hoặc chỉ biết mềm ra như bún trước mặt anh em chưa? Do chỉ có một chiều nên anh em thừa biết họ sẽ phản ứng như thế nào và lựa theo đó mà chống lại hay hùa theo cho xong chuyện. Công việc sẽ khó tiến triển. Tôi đã từng gặp một bạn như vậy và làm quản lý khá lâu tại một công ty, nhưng đó là do Giám đốc công ty chỉ lo tu tập chứ không màng sự đời nữa.

Khi Quản lý lên quá sớm: họ chưa đủ trình độ nhưng đã được tôn lên làm quản lý. Trong đội sales chuyện này là quá phổ biến! Sales bán hàng giỏi rất hay làm sếp thấy cần phải cho họ lên làm quản lý, trong khi họ chỉ quen quản lý mỗi bản thân mà không biết quản lý người ngoài mình thế nào.

Khi Quản lý đủ trình độ nhưng chưa đủ độ quái để hiểu và xử lý các vấn đề liên quan tới con người: họ hiểu mọi thứ theo kiểu thẳng ruột ngựa, họ không hiểu rằng việc giao tiếp với anh em lúc làm nhân viên sales rất khác với khi làm quản lý. Lúc đó cả đội sales như kết thành một khối chống lại họ, che dấu mọi thứ anh em muốn làm. Và họ không thể xuyên qua lớp vỏ để hiểu tình hình diễn tiến xung quanh mình.

Ngoài các nguyên nhân khách quan liên quan tới bối cảnh của công ty, còn các nguyên nhân chủ quan khiến mọi sự không theo ý muốn của người làm quản lý.

Khi Quản lý chưa có đủ nhân hiệu: Dù giỏi, thông minh, làm việc tốt, có hiệu quả cao nhưng họ còn quá trẻ hoặc mới vào công ty, ngành chưa lâu thì tại một số vùng khi gặp và làm việc với nhân viên ở cấp dưới dày dạn hơn, làm ở công ty lâu hơn thì họ sẽ gặp khó. Một phần do chính cảm nhận của bản thân người làm quản lý, e ngại do mình phải quản lý những người hơn mình nhiều về kinh nghiệm sống. Nhưng phần thứ hai là do nhân viên biết sự mặc cảm đó. Do lên nhanh và chưa có thương hiệu gì theo đúng hệ quy chiếu của nhân viên nên họ sẽ vấp phải thách thức từ phía đội chiến binh già này. Nếu họ vượt qua được mặc cảm, và chứng minh rõ ràng về năng lực của mình, đủ “bạt vía quần hùng” thì mới có thể tiếp tục có quyền lực. Nhưng thường thì có khá nhiều người non gan và chọn cách dễ cũng như ẩu hơn là nhường nhịn và thoả hiệp. Từ đó không còn ai nghe họ và làm theo 100% nữa!

Khi Quản lý quá gần gũi hoà đồng với anh em: ở Việt Nam, chúng tôi từng thấy một vị Giám đốc Toàn quốc của một tập đoàn X do xuất thân của mình từ một nền văn hoá khá dân chủ mà đối xử với anh em rất chân tình. Ông không quở trách ai, mà lúc nào cũng nhẹ nhàng. Vào dịp lễ Tết ông bá vai bá cổ anh em, nhậu xong thì chơi ngoài bãi biển hay hát karaoke ông cũng coi mọi người giống nhau. Chỉ một lần như vậy, sau đó ông thấy hiện tượng lạ là những quyết định ông ra bắt đầu không còn hiệu lực như cũ. Sau cùng với thành tích cả một năm doanh số đi xuống liên tục, ông đành nhường vị trí cho một ứng cử viên khác tới từ Ấn Độ.

Vị giám đốc mới này hình như có thông tin về tình hình trước đó. Ông ta ra đòn rắn tay hơn hẳn. Lối cư xử thẳng thớm tới mếch lòng, ông sẵn sàng lôi một giám đốc dưới quyền ra quát mắng trước mặt cả công ty do làm không đạt. Tuy anh em thấy ông hơi quá đáng, nhưng tình hình từ đó vào nếp, doanh số đi lên, các thị trường của công ty cho thấy chỉ số tăng trưởng tăng dần.

Chuyện này tương tự như cách đây 4 năm một vị giám đốc của một dự án phân phối hoa quả loại lớn của một tập đoàn của Nhật hỏi tôi: “Vì sao tôi rất tử tế và lịch sự với nhân viên nhưng tôi thấy họ cứ cợt nhả với tôi vậy?”

Khi Quản lý được giao toàn quyền: Đừng ngạc nhiên với điều này, bởi khi đó quản lý cấp trung mặc định được hiểu là được làm và phải chịu trách nhiệm với việc đó. Từ khi họ được làm như vậy họ càng “rét” hơn, không dám làm vì sợ làm mà sai thì sếp nói. Không có quá nhiều người Việt thích chịu trách nhiệm, và họ vốn đã quá quen kiểu được sếp chỉ đạo theo kiểu “chỉ đâu đánh đó”. Khi được giao phó việc gì quan trọng, đôi khi họ cho rằng mình bị coi là vật thế thân, làm tốt thì bị coi là bình thường, làm không đạt chút thì bị soi và soi thì kiểu gì mà chả bị quy tội nặng? Cảm xúc chung là họ chùn lại, làm gì cũng nhìn trước ngó sau. Hành vi của họ dần trở nên rón rén, chỉ giữ nguyên ở mức như cũ, giảm mức độ nhiệt tình đi để tránh thiệt hại có thể!

Một biến thể khác của trường hợp này là quản lý khi được giao quyền nhiều hơn lại hãnh tiến quá và dồn chủ yếu sức lực sang đánh bóng hình ảnh cá nhân. Công việc chính không được đầu tư đúng mức nữa và nó đi xuống là hiển nhiên, kéo theo đó là quyền lực của anh ta trước mặt anh em cũng bắt đầu suy giảm!

(Do Xuan Tung - QTKN)
 

Xem nhiều trong tuần

Thảo luận nhiều nhất

Thống kê diễn đàn

Chủ đề
25,590
Bài viết
28,014
Thành viên
89,941
Thành viên mới
hoangthannguyen

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.